Xót xa: Đi 500km đến nhà, mẹ vợ lập cập ra đón, tôi trao bình tro cốt vào tay bà “Vợ coп đây”

Cuối cùng tôi cũng đưa được vợ về nhà trao cho bố mẹ cô ấy sau bao nhiêu ngày bị kẹt lại thành phố.

Tôi với cô ấy cưới nhau được 8 năm, con trai giờ cũng lên 7 tuổi đang học lớp hai ở quê với ông bà nội. Vợ chồng tôi khác quê nhưng lên khu công nghiệp làm công nhân thì gặp nhau rồi bén duyên…

Cưới xong hai đứa lại đưa nhau lên thuê nhà trọ ở. Được 1 năm vợ tôi sinh thằng cu con. Lúc cháu còn bé thì bà nội lên trông để vợ tôi đi làm. Lương chúng tôi gộp lại cũng không cao lắm nhưng đủ để trang trải cuộc sống, không đến nỗi quá khó khăn.

Vợ chồng tôi cũng xác định làm công nhân độ chục năm nữa rồi về quê ở, làm trang trại chăn nuôi chứ không bám trụ lại trên thành phố cả đời../

Trước con trai tôi vẫn ở cùng bố mẹ, thế nhưng khi cháu vào tiểu học tôi gửi về với ông bà nội, đi học dưới quê cho rẻ. Với lại vợ chồng tôi cũng có ý định sinh thêm đứa nữa cho có anh có em.

Vậy mà thả mãi vợ tôi không mang thai, trong khi đó sức khỏe cô ấy không được tốt lắm, thỉnh thoảng đi làm còn hay bị ngất ở xưởng nữa. Tôi bảo vợ:

“Để anh đưa em đi lên viện khám xem thế nào nhé”.

Vợ tôi khăng khăng:

“Chắc em tụt huyết áp thôi, không có bệnh gì đâu, khám cho tốn tiền”.

Cứ khất lần lữa mãi đến đầu năm nay thì vợ tôi nổi bao nhiêu hạch lên, người lúc nào cũng kêu mệt mỏi. Hai vợ chồng lên viện làm xét nghiệm, sinh thiết mới biết vợ bị ung thư gan giai đoạn muộn rồi.

Bệnh cô ấy trở nặng cũng đúng thời gian dịch bùng lên, hai vợ chồng chẳng về được quê theo nguyện vọng của vợ. Cô ấy nhớ con, nhưng ngày chỉ dám gọi 1 lần, trò chuyện với nhau được tí vợ lại kêu mệt, khó thở…

Hôm đó đang nói chuyện với con thì vợ tôi buông điện thoại xuống rồi lả đi. Tôi vội đưa vào viện thì từ đó cô ấy hôn mê chẳng biết gì nữa. Cô ấy cứ thế mà bỏ đi không nói với tôi lời nào./.

Vợ tôi mất đúng vào lúc dịch nên không thể đưa về quê ngay được đành phải hỏa táng trên này. Ngày nhận bình tro cốt của vợ tôi cũng chỉ có một mình, thui thủi ôm cô ấy về căn phòng trống trải. Trước còn có vợ bầu bạn chuyện trò mỗi đêm, giờ chỉ còn mình tôi ôm hũ tro lạnh lẽo, đến bữa lại thắp hương bát cơm, quả trứng.

“Em về ăn cơm với anh nhé”.

Bố mẹ hai bên cũng biết tình hình của vợ tôi nhưng không ai lên được, đành lập ban thờ vọng dưới quê. Hôm trước, tôi đã đưa được vợ về quê ngoại rồi, đúng như theo tâm nguyện của cô ấy muốn được gần bố mẹ đẻ. Lúc đến nhà, mẹ vợ lập cập ra đón. Tôi trao bình tro của vợ cho bà rồi bảo:

“Vợ con đây mẹ ạ, cô ấy về với mẹ rồii đây”.

Ông bà cứ ôm bình tro của con gái khóc không nên lời. Nhìn cảnh đó xót lắm, tôi đã không đưa được vợ về nguyên vẹn cho cha mẹ cô ấy, chỉ còn nắm tro tàn lạnh lẽo này thôi….

Ảnh minh họa…

Nguồn: https://sohuutritue.net.vn/di-500km-de-ha-me-vo-lap-cap-ra-do-toi-trao-bih-tro-cot-vao-tay-ba-vo-co-day-d114551.html

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *