Em cứ ….Trách dòng đời mãi lênh đênh ??? ” Thu Thảo “

KỈ NIỆM KHÔNG QUÊN
Tác giả: Thu Thảo

Tìm trong kỉ niệm ngày nào
Có hương ổi chín xuyến xao trong lòng
Thơm nồng nực mũi bên sông
Đung đưa trước gió đan vòng tay xưa

Tìm về những buổi chiều mưa
Cánh đồng ngập nước cua vừa ngoi lên
Chợt lòng nhớ đến cái tên
Ngày xưa cùng lớn ở bên nhau hoài

Tìm về để bớt nguôi ngoai
Nhớ thương kí ức dạ hoài luyến thương
Hỏi người có chút vấn vương
Nghĩ thời tấm bé như dường ngủ quên

Trách dòng đời…mãi lênh đênh
Trách ai ai trách gập ghềnh gieo neo
Cố vươn xóa hết cảnh nghèo
Cố đi làm việc , để trèo lên cao

Bởi vì ai cũng ước ao
Mai sau hạnh phúc ngọt ngào ấm êm
Chỉ mơ cuộc sống êm đềm
Bên nhau tình nghĩa , vẽ thêm cho đời

Nhưng mà hiện tại người ơi
Hình như đánh rớt nụ cười ngây thơ
Đành về giật lại giấc mơ
Một thời ca hát đến giờ không quên.


EM MÃI TRAO
Tg. Thu Thảo
Bát ngôn hai vần chéo, vận lưng, vận ôm
…..
Nếu tình yêu là sóng biển dâng tràn
Em xin nguyện hoà tan vào giọt nước
Để thuỷ triều cuộn ngược nghĩa thế gian
Ôm ngọn gió nồng nàn như muốn được

Hóa thân mình phía trước cảnh hoàng hôn
Cho hơi thở __bồn chồn__ trong bể ái
Quyện cuồng say vươn trải cõi tâm hồn
Hãy quên hết __vùi chôn niềm đau mãi

Cuối con đường trở lại vết hằng sâu
Xin thắp lửa xoá sầu vương trọn kiếp
Cặp uyên ương hồ điệp sẽ tươi mầu
Gửi tất cả _ in câu mình chung thiệp

Lồng nụ cười bước tiếp chặng còn mơ
Niềm sung sướng bất ngờ luôn khát vọng
Như đất trời đang ngóng phủ sương mờ
Ta hạnh phúc vần thơ hoài cháy bỏng.

GIỌT NƯỚC MẮT PHA LÊ
Tác Giả: Thu Thảo 

Có những điều thật chất chẳng phải đau
Cố níu giữ hương màu phai niềm nhớ
Em đã gượng _để tâm hồn___ nức nở
Tiếng vọng thề duyên nợ chốn trời nao

Bỏ tiếng yêu tựa cay đắng tuôn trào
Dấu dòng lệ _vì sao mình vấp ngã
Những kỉ niệm _ bây giờ em xin trả
Dẫu cuộc đời _thắt dạ _ để mà quên

Lỗi lầm gây như sóng dậy dập dền
Tình không trọn gần bên làm chi nữa
Điều tiếc nuối cũng chỉ là phân nửa
Cuối con đường điểm tựa sống vì ai

Người dối gian ắt hạnh phúc lâu dài
Còn tôi sẽ giả nai thành khờ khạo
Lòng chấp nhận vùi chôn lời hư ảo
Nắm giấc mơ cơn bão của can trường.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *