Rớt nước mắt gia cảnh ngặt nghèo của cậu bé mồ côi khóc gọi mẹ mỗi đêm

Căn nhà cấp 4 xuống cấp vốn đã trống trải nay lại càng lạnh lẽo, vắng vẻ hơn khi mẹ của Lữ Duy Khôi qua đời. Cậu bé mồ côi thường giật mình khóc thét gọi mẹ giữa đêm vì thiếu hơi ấm quen thuộc.

Năm học mới bắt đầu, Lữ Duy Khôi (sinh năm 2015, thôn Hợp Tân, xã Ea Pô, huyện Cư Jút) lủi thủi đến trường mà không có người lớn đưa đi. Bà ngoại tranh thủ ra đồng từ sáng sớm, ông ngoại thì lên rừng hái măng, cậu học sinh lớp một lặng lẽ, đơn độc bước vào hành trình đi tìm con chữ.

Căn nhà của Lữ Duy Khôi sống cùng ông bà ngoại tại xã Ea Pô.

Chỉ cách đây mấy tháng, Khôi vẫn có mẹ ở bên. Thế nhưng, căn bệnh tiểu đường biến chứng tim và liệt nửa người khiến chị Lò Thị Khởi (mẹ của Khôi) ra đi khi mới 28 tuổi.

Chuỗi ngày đau đớn, khổ sở của người phụ nữ kết thúc nhưng lại là vết thương trong lòng vợ chồng bà Hà Thị Tiên và đứa cháu ngoại Lữ Duy Khôi.

Bà Hà Thị Tiên đã ở tuổi 60 nhưng chưa một ngày được thảnh thơi vì gánh nặng cuộc sống.

Bà Tiên năm nay đã gần 60 tuổi. Cả cuộc đời chưa có nổi một ngày thảnh thơi khi đầu tắt mặt tối kiếm tiền chăm chồng, nuôi con. Mỗi khi nhắc đến hoàn cảnh của mình, giọt nước mắt cứ rơi ràn rụa trên khuôn mặt đen sạm của bà Tiên.

Vợ chồng bà Tiên từ Thanh Hóa vào xã Ea Pô lập nghiệp khi đây còn là vùng núi hoang vu. Chưa kịp dựng được căn nhà thì người con trai duy nhất không may qua đời do đuối nước khi mới 17 tuổi.

Ông Quản, bà Tiên nhận người cháu gái làm con sau khi người con trai duy nhất qua đời.

Vợ chồng người anh trai thương cảnh ông bà mất con từ sớm, nên khi cô con gái út vừa chào đời, đã để vợ chồng bà Tiên nhận làm con. Suốt 28 năm qua, vợ chồng bà Tiên coi đứa cháu gái như “khúc ruột” của mình, dành tình cảm như đứa con mình mang nặng, đẻ đau.

Bà Hà Thị Tiên tâm sự: “Nhà anh trai tôi có 4 đứa con, còn nhà tôi thì không có đứa nào. Ngày con bé vừa chào đời, vợ chồng tôi nhận cháu về nuôi. Có con bé trong nhà, vợ chồng tôi cũng vơi đi nỗi đau mất con, dành hết sự yêu thương để mà nuôi nấng cháu”.

Những tưởng cuộc sống của gia đình sẽ êm đềm khi chị Lò Thị Khởi lập gia đình với một người cùng xã. Nhưng rồi bước vào cuộc hôn nhân chưa được bao lâu, chị Khởi đã phải trải qua vô vàn cay đắng, khi đậu phải “bến” chồng nghiện rượu.

Ông Quản mắc căn bệnh lạ, khắp người nổi các khối u lớn đã ba năm nay, nhưng chưa có tiền đi thăm khám.

Những khối u lạ khiến ông Quản không thể làm những việc nặng nhọc.

Nhắc đến cuộc hôn nhân trắc trở của con gái, ông Lò Văn Quản (SN 1959) vẫn mang theo nỗi day dứt trong lòng. Vì quá nhiều lần chứng kiến cảnh người con rể nát rượu, thay đổi tính nết, ông Quản buộc lòng đón con gái về nhà.

Kết thúc cuộc hôn nhân đầy nghiệt ngã cũng là lúc chị Khởi đang chờ đón đứa con đầu lòng. Ngày con chào đời, tai ương lại một lần nữa ập đến khi chị phát hiện mình bị tiểu đường.

Căn bệnh tiểu đường biến chứng, ảnh hưởng đến tim và đôi mắt khiến cuộc sống của người mẹ trẻ gắn chặt với chiếc giường cho đến ngày “nhắm mắt xuôi tay”.

Mẹ mất, Lữ Duy Khôi sống bằng tình yêu thương của ông bà ngoại.

Nhớ lại quãng thời gian đau đớn của con gái mình, ông Quản nghẹn ngào: “Con tôi bị tiểu đường, thế rồi nằm liệt giường vì mắt không nhìn thấy. Nằm nhiều quá, cả thân dưới bị hoại tử. Nhìn con nằm thoi thóp, vợ chồng tôi cũng cắn răng chịu đựng, chạy vạy khắp nơi mong cứu được con. Vậy mà ông trời không thương xót, nó ra đi khi đứa con trai vẫn chưa vào lớp một”.

Từ ngày mẹ mất, cậu bé mồ côi Duy Khôi cũng trầm tính hơn. Những lúc nhớ mẹ, cậu bé lại lấy chiếc điện thoại cũ, cũng là kỷ vật duy nhất mà mẹ để lại, để ngắm hình ảnh mẹ. Thế nhưng ban đêm, có lẽ do nỗi nhớ quá lớn khi thiếu hơi ấm quen thuộc, cậu bé lại khóc thét lên gọi mẹ. Vợ chồng bà Tiên chỉ biết dỗ dành, ôm cháu vào lòng để xoa dịu nỗi đau.

Chiếc điện thoại là kỷ vật duy nhất mà người mẹ trẻ để lại cho cậu bé 6 tuổi.

Đêm về, cứ ngủ được một lúc là Lữ Duy Khôi lại khóc đòi mẹ.

“Ban ngày cháu không nói với ai, chỉ lủi thủi chơi một mình. Đêm về, cứ ngủ được một lúc cháu lại khóc đòi mẹ. Bao nhiêu năm nay, chưa một lần nhận được hơi ấm từ bố, giờ lại mồ côi mẹ, bao nhiêu mất mát đổ lên đầu cháu tôi…”, bà Tiên ôm cháu vào lòng, cả hai bà cháu khóc nức nở.

Chia sẻ thêm về hoàn cảnh của mình, bà Tiên cho biết, ba năm nay, ông Quản lại mắc một căn bệnh lạ, khắp người nổi những khối u lớn, cơ thể biến dạng như “người khổng lồ”. Không đủ sức làm việc nặng nhọc, ông Quản chỉ còn cách vào rừng hái măng tre, măng lồ ô bán cho các đầu mối.

Số tiền nợ 30 triệu đồng bà Tiên vay để khoan giếng lấy nước ăn năm nay vẫn chưa trả được.

Số tiền cả hai vợ chồng kiếm được mỗi ngày không nổi 50.000 đồng, khiến cuộc sống của gia đình khó khăn hơn bao giờ hết.

Căn nhà vá víu, trống trước hở sau bao năm nay vẫn chưa thể cải tạo được nên nỗi day dứt khi chưa thể mang lại cho cháu ngoại một cuộc sống đủ đầy khiến ông bà càng trăn trở, xót xa hơn.

Đôi mắt ái ngại, nhìn về phía cháu ngoại, ông Quản xót xa rằng: “Năm nay cháu vào lớp một, nhưng không được hưởng hỗ trợ gì vì không phải là trẻ mồ côi bố mẹ. Vợ chồng tôi già yếu, không biết có nuôi nổi cháu đến ngày cháu trưởng thành không?”.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/xot-thuong-hoan-canh-cau-be-mo-coi-khoc-goi-me-moi-dem-20211005085020137.htm?gidzl=2tvX0X8vwXWBQ6O25YFf6mnfPmGCBkXAGMaqK5Xpwar5QJC42YVj645gDWTV9x8PGZis3M4kVxqi5pRl70#dt_source=Home&dt_campaign=MainList&dt_medium=8

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *