Thành F0 sau khi thu tiềп trọ, thaпh niêп hối hận vì пửa phút bất cẩп

Trước khi trở thành F0, nhiều người đã dặn lòng không không được chủ quan, vậy mà chỉ nửa phút bất cẩn, công sức “giữ mình” bao ngày liền tan thành mây khói.

 Đến giờ họ vẫn không tin nổi, con virus ấy lại “tấn công” nhanh đến vậy.

Đây cũng là thông điệp mà anh Phạm Quyết Thắng (30 tuổi, ngụ TP.HCM) muốn gửi tới mọi người sau khi kể lai câu chuyện của mình. Anh Thắng cho biết, anh nhiễm Covid-19 trong lần đi thu tiền phòng trọ tại dãy trọ của gia đình.

Thường ngày, khi ra đường, Thắng đều tuân thủ quy tắc 5K. Thế nhưng hôm ấy, anh không chú ý phòng bệnh vì nghĩ rằng đang đến gặp những người thân quen. Thắng quên đeo khẩu trang và tiếp xúc với người nhiễm bệnh chỉ trong khoảng nửa phút rồi rời đi.

Vì nửa phút bất cẩn, anh Thắng trở thành F0

Ba ngày sau, anh thấy đầu đau như búa bổ, sốt cao 38,5 – 39 độ và ngủ li bì. Sau đó, nhân viên y tế phường gọi điện thông báo dãy trọ của anh có người dương tính với Sars-Cov-2. “Lúc này, tôi mới xác định mình đã nhiễm Covid-19 chứ không phải cảm cúm thông thường”, anh kể thêm.

Sau 4 ngày sống trong khu cách ly, bệnh anh Thắng trở nặng, anh không chỉ sốt mà còn ho, đau rát họng. Anh không còn cảm nhận được mùi vị, nhai ớt cũng không còn cảm giác cay, nhét dầu gió vào mũi cũng không bị sặc, anh được chuyển đến Bệnh viện Đa khoa khu vực Hóc Môn (TP.HCM) điều trị. Tại đây, anh bắt đầu hành trình đối đầu với Covid-19 để giành giật sự sống.

Thắng nói rằng, những ngày đau tức ngực, anh không thể ngủ. Anh lo nghĩ rồi sợ. Đặc biệt, khi chứng kiến những bệnh nhân có tuổi chuyển nặng và có người gục ngã, anh càng thêm lo lắng. Thế rồi giữa những phút giây tưởng chừng tuyệt vọng, anh nhìn thấy hình ảnh lạc quan của cụ bà đang được điều trị cùng phòng.

Anh Thắng được đưa đến khu cách ly bằng xe bus

Anh chia sẻ: “Cụ 84 tuổi rồi và cũng là F0 đang được điều trị như tôi. Thế nhưng, cụ không bao giờ tỏ ra mệt mỏi mà lúc nào cũng tươi vui, lạc quan. Điều này đã truyền cảm hứng cho rất nhiều bệnh nhân trong đó có tôi.

Tôi nghĩ rằng, cụ đã 84 tuổi mà vẫn yêu đời, vững tin vượt qua bệnh tật, những người trẻ như mình phải học tập và cố gắng để sớm khỏi bệnh. Từ đó, tôi luôn tin vào bản thân, tin vào các y bác sĩ và quyết tâm vượt qua bệnh tật”.

Thắng “cắt nhỏ” ngày dài lê thê ngập tràn nỗi sợ trong bệnh viện bằng cách gọi điện cho người thân, xem hài. Anh tự khiến mình bận rộn bằng những suy nghĩ tích cực, đọc sách qua mạng hoặc lên nhiều kế hoạch và hứa sẽ thực hiện sau ngày xuất viện.

Nhiều ngày sau đó, Thắng cảm thấy các triệu chứng giảm dần. Khi ăn cơm, Thắng bắt đầu biết ngon dù mũi vẫn chưa thể ngửi mùi hương. Để tìm lại khứu giác, mỗi ngày anh đều đưa chai dầu gió vào mũi để ngửi. Cuối cùng, anh cũng cảm nhận được mùi hương dù chỉ ngửi được ở khoảng cách gần.

Sau khi đã 3 lần âm tính với Sars-Cov-2, Thắng được xuất viện về nhà để tự cách ly 14 ngày. Cầm giấy xuất viện, anh vui mừng như thể vừa vượt qua một trận chiến lớn nhất cuộc đời. Nam thanh niên khuyến cáo: “Covid-19 chưa có thuốc chữa, chỉ có thể dựa vào sức đề kháng của mỗi người. Hãy xem mọi người xung quanh đều là F0 để bản thân tự phải đề phòng”.

Anh Thắng chiến thắng bệnh tật nhờ suy nghĩ lạc quan 

Lặng nghe tâm sự của anh Thắng, thấy anh đáng thương hơn đáng giận các mẹ ạ! Và xin mọi người cũng đừng lên án hay chỉ trích anh, bởi đôi khi trong cuộc sống, chúng ta khó tránh khỏi những giây phút lơ đễnh, thiếu phòng bị.

Nhưng cũng qua đó, chúng ta hiểu thêm rằng virus dễ lây đến cỡ nào, chỉ nửa phút không mang khẩu trang, tất cả những gì chúng ta cố gắng gìn giữ bao ngày, đều tan thành mây khói. Phải chăng cũng vì lý do ấy, nên số lượng người mắc Covid mỗi ngày đều cao, chưa thể giảm xuống triệt để.

Sơ sẩy là điều không ai mong muốn, nhưng thực tế thì nhiều người vẫn còn chủ quan, thậm chí coi nhẹ. Họ cho rằng đó là bệnh cúm thông thường, uống chút thuốc sẽ khỏi. Thế nên mới có những người nửa đêm rủ nhau ra bờ hồ chạy bộ, lén tụ tập ăn uống vui chơi, lén đi thăm họ hàng, làng xóm. Những kẻ “cố tình” theo kiểu ấy, mới đáng bị lên án và phẫn nộ vô cùng.

Cũng may anh Thắng là người lạc quan và giàu niềm tin lẽ sống. Như anh đã nói, những cụ ông cụ bà có sức khỏe yếu hơn, mệt mỏi hơn, nguy cơ cao hơn nhưng họ vẫn lạc quan. Không phải là họ không sợ chết, mà bởi họ có niềm tin vào đội ngũ y tế nước nhà.

Lại nói, hãy nhìn những người trẻ như anh Thắng mà xem, khỏe mạnh, sức dài vai rộng, không có tiền sử bệnh nền, vậy mà khi nhiễm bệnh, vẫn phải đứng giữa lằn ranh sinh tử, cố gắng để giành giật sự sống. Ăn ớt không cay, ngửi mùi dầu không nồng, mùi vị không còn, sức khỏe giảm sút… tất cả những đều đó sẽ khiến bệnh nhân sợ hãi và hoảng loạn vô cùng.

Phòng bệnh của Thắng cùng các bệnh nhân khác

Bên cạnh đó, xin mọi người hãy tuân thủ quy tắc 5K, dù điều này đã được nói ra rả ở khắp nơi nhưng vẫn có những lúc chúng ta bị lơ đễnh. Hãy nghĩ đến câu chuyện của anh Thắng, nửa phút thôi cũng nguy hiểm lắm rồi.

Vậy nên, chúng ta cũng hãy lạc quan nhưng đừng chủ quan mọi người nhé. Nếu không may trở thành F0, hãy bình tĩnh khai báo, thực hiện theo hướng dẫn của bác sĩ, tuyệt đối không trốn cách ly và làm mọi cách để tăng sức đề kháng cho mình.

Sau cùng, nếu chúng ta chưa vào khu cách ly, chưa trải qua giây phút giữa sống và chết, chưa chứng kiến cảnh người thân đau đớn từ giã cõi trần, thì hãy cảm thấy may mắn và biết ơn, bởi chúng ta vẫn còn an toàn – đó mới là điều quan trọng nhất.

Nguồn: https://vietnamnet.vn/vn/doi-song/gioi-tre/chang-trai-chien-thang-covid-19-nho-cu-ba-84-tuoi-765795.html

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *