Xót xa tình cảnh thai phụ “mắc kẹt” ở công trình, khổ sở không còn nổi một đồng sinh con

Trong lán trại quây tạm bằng vài thanh sắt và tấm bạt đã sờn rách, chị Thạch Thị Dương ôm bụng bầu vượt mặt ngồi đờ đẫn. Mới lên thành phố làm thợ hồ được 5 tháng thì vợ chồng chị “mắc kẹt” vì đại dịch mất 3 tháng.

Thành phố dạo này hay có những cơn mưa dông bất chợt. Chiếc lều dựng tạm nơi vợ chồng chị Dương đang trú ngụ nhiều phen bị gió thổi rung bần bật, mưa tạt ướt hết chỗ nằm. Thế nhưng giữa khung cảnh hoang tàn trước mặt, họ chẳng bận tâm. Điều khiến họ lo lắng hơn hết thảy là sắp đến ngày chị Dươne sinh nở, nhưng vét nhẵn túi chẳng còn nổi 1 đồng.

“Trước đó, bác sĩ dự kiến ngày sinh khoảng giữa tháng 10, nhưng tôi sợ là sẽ sinh sớm hơn, vì cơ thể đợt này đang thay đổi dần. Vợ chồng tôi lo quá”, chị Dương nghẹn lời.

Chị Thạch Thị Dương đang mang bầu gần 9 tháng, bị mắc kẹt tại công trình xây dựng do dịch Covid-19.

Quê ở xã đặc biệt khó khăn của huyện Duyên Hải, tỉnh Trà Vinh, gia đình chị Dươne chỉ có vài công đất trồng lúa. Năm nào được mùa thì đủ ăn cho 6 người, khi mất mùa phải mua thêm gạo. Bởi vậy, ngoài thời gian mùa vụ, hai vợ chồng chị dắt nhau đi làm xa, kiếm tiền sinh hoạt và cho 2 đứa con nhỏ đến trường.

Năm nay, gia đình chị còn sắp chào đón thêm thành viên mới, vì vậy, họ muốn dành dụm thêm ít tiền cho ngày sinh nở. Khi mang bầu ở tháng thứ 3, hai vợ chồng gửi lại con nhỏ mới 8 tuổi và 6 tuổi, dắt díu nhau lên thành phố làm phụ hồ. Chẳng ngờ dịch Covid-19 bùng phát, càn quét khắp ngõ ngách, họ mới làm được 2 tháng thì bị thất nghiệp suốt 3 tháng nay.

Lán trọ dựng tạm đã bị gió quật rách tấm bạt, nhưng đó không phải là điều 2 vợ chồng chị lo nhất.

Tiền lương trước đó đã gửi một phần về cho cha mẹ già và 2 đứa nhỏ ở quê, còn lại phải dè xẻn chi tiêu. Thời gian đầu mới giãn cách xã hội theo Chỉ thị 15, chủ thầu công trình còn đi lại được nên có thể hỗ trợ lương thực thực phẩm, nhưng rồi sau đó, những người thợ hồ, thợ xây phải tự lực cánh sinh.

Ngoài chính quyền địa phương, thỉnh thoảng cũng có nhà hảo tâm biết được hoàn cảnh của sản phụ đang bị “mắc kẹt” nên giúp đỡ vài cân gạo, mì tôm, trứng, rau củ. Nhưng giãn cách quá dài, thành phố cũng rơi vào kiệt quệ bởi virus SARS-CoV-2. Chẳng còn cách nào khác, vợ chồng chị phải mang số tiền ít ỏi đã tích cóp được để “giữ mạng sống trước”.

“Ở quê, nội ngoại đều đã lớn tuổi, phải sống phụ thuộc vào con cháu. Mùa dịch, ai cũng khó khăn nên chẳng thể giúp được gì”, chị Dươne giãi bày.

Thời điểm dịch bùng phát mạnh, vợ chồng chị cũng được địa phương tìm cách hỗ trợ để đưa về quê. Tuy nhiên, vì dịch đã lan tràn xuống các tỉnh miền Tây Nam Bộ nên việc đưa người về quê không thể thực hiện.

Đã nhiều đêm chị Dươne mất ngủ vì không biết phải kiếm tiền ở đâu để đi sinh, ngay cả đồ dùng cho em bé cũng chưa có.

Hệ lụy của trận dịch này quá lớn. 3 tháng sống lay lắt ở thành phố, họ phải tìm mọi cách để cầm cự, đến nay, đồ ăn cũng đã hết. Bản thân 2 vợ chồng phải chật vật ở thành phố, họ chẳng còn lo nổi cho 2 đứa trẻ đang ngày đêm mong mỏi mẹ cha.

“Chúng tôi sắp không trụ nổi nữa rồi. Hai đứa nhỏ phải nghỉ học thôi”, chị Dương khóc nấc lên.

Những ngày này, chị Dươne thường xuyên khóc cả đêm. Nếu được về quê, đến khi sinh nở, chị chỉ mất tiền sinh hoạt, ăn uống, riêng tiền viện phí được miễn do ở vùng đặc biệt khó khăn. Còn ở lại thành phố, họ chẳng có tiền để nhập viện, rồi cả khoản tiền sắm đồ sơ sinh cho đứa nhỏ. Không còn đường xoay sở, vợ chồng chị chỉ biết khẩn cầu Báo VietNamNet như một tấm phao cứu sinh cuối cùng. Mong sẽ gặp được những trái tim ấm giúp 2 mẹ con sản phụ “vượt cạn” bình an.

Nguồn: https://vietnamnet.vn/vn/ban-doc/chia-se/mac-ket-o-cong-trinh-thai-phu-kho-so-khong-con-noi-1-dong-sinh-con-776779.html

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *